Bảo mật dữ liệu thách thức và hướng đi

Bảo mật dữ liệu thách thức và hướng đi

Khi con trai tôi ra đời, vào tháng Giêng, tôi đã huy động đủ khoản vốn khởi đầu cần thiết, 400.000 đô-la, ở mức 92 xu một cổ phiếu. (Vì có hai đợt chia nhỏ cổ phiếu về sau, mức giá này tương đương mức 23 xu một cổ phiếu hiện nay.) Khoản tiền do Starbucks và Ron Margolis cung cấp; phần còn lại đến từ Arnie Prentíce và các khách hàng của ông.

Arnie Prentice, đồng chủ tịch một công ty kinh doanh dịch vụ thay màn hình cảm ứng LG G5 biết rổ Starbucks và thức uống espresso của người Ý, là một trong những người đầu tiên có niềm tin chắc chắn vào tương lai mà tôi muốn hướng đến. ông sắp xếp các buổi điểm tâm và ăn trưa để tôi có thể trình bày ý tưởng của mình cho khách hàng của ông, dùng danh tiếng của ông để bảo đảm cho danh tiếng của tôi. ông tham gia hội đồng quản trị II Giornale và vẫn tại vị trong hội đồng quản trị Starbucks tới ngày hôm nay. 

Hợp tác vượt qua thách thức
Hợp tác vượt qua thách thức

Khoản vốn khởi đầu này cho phép tôi thuê được mặt bằng và bắt đầu xây dựng cửa hàng II Giornale đầu tiên, trong một cao ốc văn phòng mới mà về sau trở thành tòa nhà chọc trởl cao nhất Seattle, Trung tâm Columbia. Chính vào thời điểm này Dave Olsen đã nhập cuộc cùng tôi (tôi sẽ nói rõ hơn về anh trong chương sau). Hai chúng tôi bắt đầu làm việc cùng nhau để đưa công ty vào hoạt động vào khoảng tháng Tư 1986.

Nhưng tôi vẫn phải dồn phần lớn thời gian và công sức để huy động thêm khoản tiền 1,25 triệu đô-la tiếp theo. Chứng tôi thuê một vãn phòng nhỏ ở Đại lộ số 1, và tôi bắt đầu đặt nền móng. Tôi dành từng phút một quyên tiền, đôn đáo dự hết cuộc họp này đến cuộc họp khác và luôn nỗ lực giữ cho các bài trình bày của mình luôn tươi mới. Luôn hên tục nhấc điện thoại, cả trước lẫn sau khi mở cửa hàng, tiếp cận mọi nhà đầu tư tiềm năng mà tôi biết. 

Vào thời điểm đó, tôi không chỉ là một người yếu thế mà phải nói là một người thất bại như nằm ngay trước mắt. Đó là thời kỳ khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. TÔI cảm thấy như thể mình sắp bị đấm và đá mỗi khi đặt tay lên gõ từng cánh cửa.

Bấy giờ, tôi ba mươi hai tuổi và đã ở Seattle được bốn năm. Tôi đã có kinh nghiệm bán hàng và marketing, nhưng chưa bao giờ điều hành công ty riêng cả. Tôi chưa lần nào tiếp xúc với giới đại gia ở Seattle.

Tôi chẳng biết gì về chuyện huy động vốn, và tôi ngây thơ tới mức gặp ai cũng đặt vấn đề. Có một định nghĩa pháp lý thế nào là một “nhà đầu tư hợp chuẩn,” họ phải có giá trị ròng đủ lớn để có thể chấp nhận rủi ro khi đầu tư vào một doanh nghiệp nhỏ mới mở. Hễ thấy ai đáp ứng được định nghĩa này, tôi liền tiếp cận họ. Tôi e là phân nửa thời gian tôi trình bày với những người chẳng thể đầu tư được dù họ có muốn đi nữa. Tôi đã phải hạ giá đến ba lần.

Tôi thường bị từ chối với thái độ trịch thượng xem thường. Hồi trung học, một mùa hè nọ tôi làm bồi bàn cho một nhà hàng ở khu Catskill Mountains. Tôi còn nhớ một số khách hàng đã thô lỗ với tôi đến mức nào. Họ nói năng cộc lốc và ưa đòi hỏi, còn tôi thì chạy đôn đáo và làm hết sức mình để chiều lòng họ, rồi khi họ ra về, họ ném lại vài xu tiền boa còm cõi. Là đứa trẻ nhà nghèo đến tứ Brooklyn, tôi nghĩ kiểu của người giàu chắc là như thế. Tôi còn nhớ đã tự hứa với lòng mình: Nếu có ngày mình giàu tới mức có thể đến nghỉ ngơi ở một nơi thế này, lúc nào mình cũng sẽ boa tiền thật hậu hĩnh. Lúc nào mình củng sẽ hết sức hào phóng.

Tôi cũng có cảm giác như thế khi ngược xuôi huy động vốn năm đó, và tôi từng thề rằng nếu có lúc nào đó tôi thành công và ai đó đến xin tôi đầu tư cho họ, thậm chí nếu tôi có nghĩ rằng ý tưởng của họ vô cùng ngu ngốc và vớ vẩn, tôi vẫn sẽ luôn trân trọng tinh thần dám nghĩ dám làm của họ.

Nhiều nhà đầu tư tôi tiếp cận cộc lốc đáp lời tôi rằng họ nghĩ ý tưởng của tôi chỉ có bọn điên mới chấp nhận. 

“II Giornale? Ngay cả phát âm cậu cũng chẳng làm được.” 

“Sao cậu lại rời Starbucks? Ngu thế không biết.” 

“Thế quái nào mà cậu lại nghĩ cái ý tưởng này khả thi? Người Mỹ chẳng bao giờ bỏ ra một đô rưỡi cho một cốc cà phê đâu!” 

“Cậu quẫn trí rồi. Ý tưởng này thật điên rồ. Tốt nhất là câu kiếm việc gì đó mà làm đi.” 

Cả thảy tôi đã trao đổi với 242 người, và 217 người nói “không.” Bạn thử tưởng tượng xem sẽ buồn thế nào khi nghe nhiều lần đến thế người ta giải thích tại sao ý tưởng của bạn chẳng đáng một xu tiền đầu tư. Một số người nghe tôi trình bày hàng tiếng đồng hồ rồi cũng chẳng gọi lại. Tôi gọi thì họ không nghe máy. Đến khi tôi liên lạc được thì họ giải thích vì sao họ không hứng thú. Đó là thời đã tôi phải rất hạ mình. 

Khó khăn nhất là duy trì một thái độ lạc quan. Bạn không thể đến gặp một khách hàng đầy triển vọng trong khi không thể hiện trọn vẹn được niềm đam mê và bầu nhiệt huyết đối với những gì bạn đang đề xuất. Đừng khoác bộ mặt chán chường khi bạn tiếp xúc một chủ đất nào đó để bắt đầu đàm phán hợp đồng thuê mặt bằng. Nhưng nếu tuần đó bạn có tới ha hay bốn cuộc gặp gỡ không thành công thì sao, bạn biết lên tinh thần cho mình bằng cách nào? Bạn buộc phải trở thành một con tắc kè hoa thay đổi màu sắc liên tục. Chẳng hạn bạn đang đứng trước mặt một người nào đó. Bạn đang nản lòng khủng khiếp, nhưng bạn phải tỏ vẻ tự tin và căng tràn sức sống như đây là cuộc gặp gỡ đầu tiên của bạn vậy.

Dù sao đi nữa, tôi cũng chưa bao giờ mảy may hoài nghi, chưa một phút nào, rằng kế hoạch của tôi không khả thi. Tôi thực sự vững tin rằng sự tinh túy của trải nghiệm espresso kiểu Ý - giá trị cộng đồng, tính nghệ thuật và mối quan hệ thường nhật với khách hàng - là chìa khóa giúp người Mỹ học được cách trân ữọng cà phê ngon.

Tự-hoài-nghi và tự-tin chỉ cách nhau bằng một sợi dây rất mảnh, và thậm chí ta còn có thể cùng lúc cảm nhận được cả hai cảm xúc đó. Bấy giờ, và đến tận hôm nay nhiều khi cũng thế, tôi thường bị bao trùm bởi cảm giác bất an, nhưng cùng lúc đó lại vẫn tràn ngập niềm tin.

Chân thành mà nói, khi bắt đầu, tôi không nghĩ mình giỏi giang gì trong chuyện huy động tiền, vì phải mất rất lâu tôi mới thực hiện được các mục tiêu mình đề ra. Dù vậy, qua thực tiễn, tôi ngày càng giỏi hơn trong việc thuyết trình và trong việc đón đợi những lời phản đối cũng như các mối quan ngại.

Trong thời gian đó, tôi sắp dùng hết khoản vốn khởi đầu của mình. Tháng Tư, khi chúng tôi khai trương cửa hàng II Giornale đầu tiên, thật phấn chấn khi quan sát cảnh người Seattle khám phá ra những giá trị cứa các thức uống espresso pha chế bằng tay trên đường họ đến chỗ làm. Ngay từ ngày đầu tiên, doanh thu đã vượt xa mong đợi, và bầu không khí tạo ra đúng y như những gì chúng tôi đã hình dung. Nhưng phải mất rất lâu chúng tôi mới mong có lãi được, và trước mắt tôi phải trả tiền thuê mặt bằng và tuyển nhân viên, tiêu tốn các khoản vốn mà tôi chưa hề có.

Từng tháng trôi qua, chúng tôi lo lắng không biết nên tiếp tục kinh doanh như thế nào vì tiền không đến nhanh như tôi dự kiến. Đôi khi chúng tôi còn không dám chắc mình có đủ tiền trả lương nhân viên hay tiền thuê mặt bằng hay không nữa. Lúc đó Dave Olsen và tôi sẽ cùng ngồi xuống và hỏi nhau: “Tuần này cậu muốn trả lương cho ai?” Trên thực tế, chúng tôi chưa bao giờ phải khất lương nhân viên nào cả, nhưng suýt chút nữa chúng tôi đã phải làm thế.

Cùng chủ đề

Không có nhận xét nào:

0 nhận xét:

Tin tức mới

Mẫu đồng hồ bán chạy

Xem nhiều